TIN HOT

Vần đề dạy con hiện nay nằm ở đâu ???

Tháng Ba 4th, 2016 | by Trí
Vần đề dạy con hiện nay nằm ở đâu ???
Cha Mẹ
0

Chúng ta, dù là bất cứ một ai, hãy nghĩ thử một vấn đề: dạy bảo “hiếu đạo” có phải là ngày xưa cha chúng ta gọi chúng ta: “Con à! Hãy đến đây! Hôm nay cha chợt nảy ra ý nghĩ dạy cho con một bài học về “hiếu đạo”. Có phải cách dạy là như vậy không? Vậy thì khi nào mới dạy? Để mọi người suy nghĩ cũng không thể nghĩ ra được là khi nào vì điều đó không thể có chủ ý mà nó là từ sự gương mẫu mà sinh ra khả năng truyền thụ một cách tự nhiên. Bản thân bạn sẽ không biết được vào thời gian nào bạn đã hình thành tâm hiếu thuận. Một người không hiếu thuận sao có thể được “xem là người”! Một người không hiếu thuận chính là người vong ơn, phụ nghĩa.

Giáo dục thật ra là từ tự nhiên lấy mình làm gương mà dạy thành. Cho nên, chúng ta hiện nay đã đem giáo dục “làm thành quá phức tạp”, biến nó thành việc nói bằng miệng chứ không phải “thân giáo”. Vì vậy, có rất nhiều phụ huynh, họ đều nói: “Đứa trẻ đó tôi đã nói biết bao nhiêu lần rồi, mà nó không nghe”. Trọng điểm chính là ở chỗ tâm thái của chúng ta đối với giáo dục đã không đúng. Cho nên, chúng ta bỏ thời gian nhiều hơn nữa chỉ để nói mà không thực hành làm gương thì hiệu quả khó có thể đạt được, tổ tiên có dạy rằng: Thân giáo thì theo, ngôn giáo thì chống”. Thân giáo sẽ thắp sáng thiện tâm cho con trẻ một cách rất tự nhiên.

len-thot-neu-noi-to-eed6bf

Từng nghe có một giáo viên, cha của anh ấy đối với bà nội của anh ấy đặc biệt hiếu kính. Buổi sáng thức dậy, sau khi thăm hỏi bà nội xong, cha anh ấy lấy cái bô đựng nước tiểu của mẹ mình đem đi rửa sạch. Mọi người xem, cha anh ấy là người đàn ông mà trong lúc đem bô đi chà rửa phải chà rửa vài lần nhưng vẫn sợ chưa sạch nên cha anh ấy còn cầm cái bô lên ngửi vài lần. Bởi vì bà nội rất thích sạch sẽ nên nếu ngửi mà thấy không còn mùi nữa thì cha anh ấy mới an tâm đặt cái bô ấy trở lại chỗ cũ. Điều này đã khắc sâu ấn tượng vào trong tâm khảm người con của ông chính là động tác cẩn thận, tỉ mỉ của ông là ngửi vào cái bô ấy. Hiếu đạo đã được truyền dạy lại như vậy.

Ngôn giáo là chúng ta chỉ nói thôi, tự mình không làm. Như vậy trẻ sẽ nói: “Cha dạy con hiếu thảo. Vậy sao cha không hiếu thảo với ông nội?”. Trẻ nhỏ sẽ cãi lý với các vị ngay chỗ này. Cho nên, thanh niên hiện nay đều ngỗ nghịch. Thời đại ấy của chúng ta không có ngỗ nghịch, phản nghịch. Đối với cha thì chúng ta vô cùng tôn kính, lời của cha nói thì chúng ta đều rất thận trọng lắng nghe. Đó là do uy nghiêm của đức hạnh. Qua đó, mỗi người càng thấy rõ được giáo dục con cái, dạy dỗ con cái nên bắt đầu từ chính hành động  chứ không phải là những lý thuyết suông mang tính áp đặt, khô cứng.

Comments are closed.